Ngay khi Vạn Phương Tà Tôn với Thiên Ngoại Tâm Ma sắp động thủ, đột nhiên trên không có một bóng đen bay vút qua, nhìn kỹ thì ra là một bóng người, từ trên đầu mọi người lướt qua với độ cao khoảng năm trượng. Hạ xuống trong rừng phong, không người nào nhìn được rõ đó là ai.
Song Thiên Ngoại Tâm Ma và Vạn Phương Tà Tôn đều sửng sốt, cùng lùi sau bốn năm bước dài.
Hai người vừa đứng lại, chợt thấy từ trên không rơi xuống một vật, nhìn kỹ thì ra một chiếc mõ rất tinh xảo, nhưng bằng loại gỗ xấu, đã rất mòn và dơ bẩn gớm ghiếc.
Chiếc mõ ấy rơi đúng ngay giữa Vạn Phương Tà Tôn và Thiên Ngoại Tâm Ma, hai người bất giác ngây ngẩn đưa mắt nhìn.
Sở Thiên Vân cũng hết sức kinh ngạc, ngoảnh lại nhìn Cổ Mộ Quái Khất thấy ông cũng ra chiều ngơ ngẩn thắc mắc.
Ngay khi mọi người đang kinh ngạc, bỗng thấy một bóng xám nhấp nhoáng, một lão tăng thân hình cao to đã xuất hiện bên Thiên Ngoại Tâm Ma và Vạn Phương Tà Tôn.
Lão tăng ấy mặc một tăng bào màu xám, mặc dù vóc người rất cao to, song chiếc tăng bào trên mình lại càng cao to lạ thường, đến đỗi hai cánh tay áo và vạt tăng bào đều kéo lên trên mặt đất, không nhìn thấy tay chân đâu cả, cộng thêm sự dơ bẩn của lão, trông thật dị hợm và gớm ghiếc.
Lão tăng như xung quanh không người, cúi người tìm kiếm, dáng vẻ hết sức ngớ ngẩn.
Thế nhưng, hầu hết những người hiện diện đều nhận ra được lão hòa thượng này chẳng phải
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngoc-kiem-ly-hon-tieu/73714/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.