9
Ta quyết định sẽ làm một di nương có ý chí tiến thủ. Không vì bản thân ta, chỉ vì thiếu phu nhân, ta cũng phải phấn đấu.
Đồng di nương tìm chuyện với ta. Ta vung móng vuốt, định cào vào mặt nàng ta.
Đồng di nương "a" một tiếng, đẩy ta xuống ao.
"Thiếu phu nhân, người phải làm chủ cho ta!"
Đồng di nương khóc lóc.
Đầu ta bị quấn băng trắng, nước mắt giàn giụa, rụt rè nói:
"Thiếu phu nhân, là ta, là ta tự không cẩn thận nên ngã xuống ao."
"Đồng di nương, ta nói như vậy, ngươi đã vừa lòng chưa?"
"Ta thật sự sai rồi, ta không nên cãi lại ngươi."
"Ngươi không phải nói ngươi sớm muộn gì cũng sẽ trở thành thiếu phu nhân, sẽ cùng thiếu gia cầm sắt hòa minh hay sao?"
Đồng di nương chỉ vào n.g.ự.c ta, phập phồng, không nói được lời nào. Thiếu gia tức đến làm rơi chén trà.
"Cầm sắt hòa minh?"
"Ngươi một thiếp thất không an phận, gây sự hết lần này đến lần khác. Ta nể mặt mẫu thân nên tha cho ngươi, ngươi lại dám đẩy người xuống nước."
"Gan ngươi lớn rồi đấy, dám hại người khác sao?"
Đồng di nương la lớn oan uổng. Thiếu gia không thèm nghe:
"Đưa nàng ta về chỗ mẫu thân. Từ đâu đến thì về đó, đừng bao giờ xuất hiện trước mặt ta nữa."
Đồng di nương liếc nhìn ta một cách độc ác. Nàng ta nói ta vu oan cho nàng ta.
Thiếu gia cười lạnh: "Một người vừa mới học được vài chữ như nàng, làm sao có thể nói ra được câu 'cầm sắt hòa minh'."
"Còn ngươi nữa, ỷ vào mẫu thân, làm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngoc-di-nuong/5228290/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.