6.
Hứa Giai Kỳ đuổi Đới Manh ra phòng thay đồ, lý do rất đơn giản: muốn cho Đới Manh một bất ngờ.
Thật giống như năm đó em quấn quít nàng cả đêm chỉ để thử trang phục ưng ý nhất, hôm sau lại mặc bộ hoàn toàn mới toanh đi gặp mặt.
Đới Manh bước ra ngoài giữa não nề và lu bù suy nghĩ, có lẽ mình thừa sức phản bác Hứa Giai Kỳ đấy, thậm chí không chỉ bằng một cách.
Nàng có thể nói, đâu phải lần đầu tiên trông thấy em mặc váy cưới, trang trọng quá thế làm gì?
Nàng cũng có thể nói, mỗi thời mỗi khắc của em, đều bất ngờ cả.
Hai kiểu nói này chẳng cái nào quá đáng hay vượt qua giới hạn. Lời "xấu xa" hơn, "sến sẩm" hơn từng sống trong quá khứ đó thôi.
Nhưng như vừa mới đề cập, gặp đến Hứa Giai Kỳ, đầu óc Đới Manh chả còn tinh anh nữa.
Đó là chưa kể hễ em nghiêm túc yêu cầu, Đới Manh khó lòng nào từ chối.
Ví dụ thì rất nhiều.
Hứa Giai Kỳ hẹn Đới Manh ra ngoài, Đới Manh nói "Được".
Hứa Giai Kỳ vòi vĩnh Đới Manh tặng quà, Đới Manh nói "Được".
Hứa Giai Kỳ nói: Đới Manh, chị hôn em một cái.
Đới Manh tỏ vẻ khó ưa chối từ, đến cùng gương mặt của Hứa Giai Kỳ vẫn hằn dấu son.
Hứa Giai Kỳ nói, Đới Manh, em tin tưởng chị nhất, thế nên chị phải luôn phải luôn bảo vệ em.
Đới Manh nói, được.
7.
Thượng Hải chưa đến mùa hạ nhiệt, mà dẫu có tới thì cũng chưa đến độ thèm sưởi ấm.
Quần áo Đới Manh mặc không quá dày
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngoc-da-vay-cuoi/220969/chuong-6-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.