Nụ hôn này đến quá bất chợt, thậm chí so với nụ hôn đêm hôm đó sức lực còn dùng nhiều hơn, cái ôm chặt cứng khiến cho tôi chỉ biết ngẩn ngơ, choáng váng. Suy nghĩ lại trôi theo dòng hồi ức chạy dài, tôi khẽ rung nhẹ mi mắt vẫn còn vương nước, lồng ngực đau nhói đến mức như thể muốn giết người ngay lập tức vậy. Dưới kia, là Dương Thành Nam, người đàn ông tôi yêu điên cuồng những năm tháng thanh xuân, cũng là anh trai cùng cha khác mẹ của tôi. Còn trước mặt đây, là người đàn ông tuy xa lạ nhưng những hành động anh làm đều mang đến cho tôi rất nhiều quen thuộc, anh luôn giúp đỡ che chở cho tôi trong bất cứ trường hợp nào. Kể cả việc ấy có khó khăn đến mấy, anh cũng dùng quyền lực to lớn của mình để đứng sau giúp tôi hoàn thành mọi thứ một cách hoàn hảo nhất.
Đem tôi ôm thật chặt trong ngực, Vũ Đình Nguyên vẫn điên cuồng dùng sức hôn tôi, còn tôi thì chẳng biết từ lúc nào người trong lòng nước mắt đã tuôn trào, lệ tràn xuống khoé môi mang theo vị mặn chát. Túi đồ trên tay rơi xuống dưới đất phát ra tiếng bịch rất lớn, thế nhưng anh vẫn chẳng để ý một chút nào, dứt khoát xoay người ép sát tôi vào tường, khoá tôi trong vòng tay của mình, nhấn nhá mơn trớn, từ dồn dập rồi nhẹ dần, nhẹ dần.
Một phút trôi đi, Vũ Đình Nguyên cuối cùng cũng buông tôi ra, tuy vậy cánh môi anh vẫn nhẹ nhàng mà đặt lên má tôi một nụ hôn rất nhẹ, đồng tử trong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngoanh-lai-van-thay-anh/3193005/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.