Mưa bên ngoài rất lớn, gió thổi như muốn lật bay tấm mái tôn đã cũ dưới hiên tầng một, tiếng rào rào chẳng khác gì người cầm những viên đá lớn ném vào. Khu chung cư này dành cho người nghèo bươn trải ở thủ đô, đã nằm trong diện giải toả, nhưng mấy năm rồi chưa thi công cho nên mọi người vẫn kéo nhau đến thuê phòng, đơn giản vì giá thành rất rẻ. Tôi với Hiệp năm đó cũng phải vất vả lắm mới nhận được một căn, bảy năm trôi qua, bản thân cũng sớm đã coi nơi này giống như một mái ấm đơn giản của mình, người đi kẻ ở lại, vẫn một lòng không muốn tìm đến nơi khác.
Khoảng không gian ở bên ngoài cửa sổ đen kịt, đồng tử có hơi nước ẩm ướt, tôi chua xót nhìn vào chiếc bóng in dài trên cửa sổ của mình, nét mặt ưu tư đầy phức tạp. Thời gian gần đây, tôi với Vũ Đình Nguyên xảy ra nhiều chuyện mờ ám quá, đến chính tôi còn chẳng dám tin tất cả là sự thật, tôi cũng chẳng hiểu được suy nghĩ của anh rốt cuộc là cái gì. Chỉ biết, lòng mình với người kia vẫn đau nhói, với người này thì lại len lỏi những ấm áp xa lạ. Không phải hứng thú nhất thời, không phải là lừa mình dối người, mà thật sự là cảm xúc xuất phát từ tận đáy lòng, thứ mà tôi cứ ngỡ, nó đã chết từ nhiều năm trước rồi.
Tôi đã từng nghĩ rằng, sự giày vò này qua bảy năm sẽ rèn dũa tôi sau này có thể hiên ngang đứng trước mặt Dương Thành Nam, nhìn anh bằng ánh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngoanh-lai-van-thay-anh/3193004/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.