Trong đêm tối, giọng nói của anh vẫn rất nhu hoà, thế nhưng tập trung cảm nhận thêm một chút sẽ thấy hơi thở phát ra từ trên người anh mang theo một chút dồn dập, một chút hoảng hốt. Vũ Đình Nguyên ngồi bên thành giường, vòng tay săn chắc ôm đỡ lấy tôi, mắt anh nhìn thẳng vào mắt tôi, phẳng lặng mặt nước hồ mùa thu vậy.
- Có đau lắm không? Nếu đau quá thì tôi đưa cô đi bệnh viện nhé?
Lúc nói ra lời này, Vũ Đình Nguyên vẫn hết sức bình tĩnh, không hề cảm thấy ngượng ngùng, cũng không hề cảm thấy đây là loại chuyện tế nhị. Anh kiên nhẫn xoa vùng bụng cho tôi, cách một lớp áo, tôi vẫn có thể cảm nhận được nhiệt độ từ bàn tay của anh truyền đến, gò má nóng bừng hệt như sắp bị đốt cháy vậy. Chẳng thể mở miệng trả lời, chẳng dám nhìn vào mặt anh, đến cùng chỉ biết e thẹn lắc đầu thay cho lời đáp lại câu hỏi đầy quan tâm kia.
Thời gian tích tắc trôi đi, mắt thấy một màn như vậy, Vũ Đình Nguyên liền vươn tay bật công tắc đèn trần lên, không gian nhỏ trong nháy mắt bừng sáng như ban ngày. Chúng tôi đối diện với nhau, tôi thấy anh khẽ mím môi, sau đấy sửa sang mái tóc rối của tôi cho gọn lại, rồi lại lau đi những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán của tôi, ngữ điệu cất lên đầy quan tâm.
- Uống nước đường đỏ nhé. Tôi đi pha cho cô.
- Không cần phiền anh vậy đâu, tôi tự làm được. Trời vẫn còn khuya, anh đi ngủ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngoanh-lai-van-thay-anh/3193001/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.