Đôi mắt ảm đạm khẽ mở to, thật lòng mà nói tôi nghĩ bản thân mình hiện tại đang nghe lầm rồi. Lý Khắc Thương không hề tức giận, cũng không hề khó chịu, đôi mắt anh ta thoáng những nét buồn bã sau đấy rất nhanh trở về trạng thái trầm tĩnh giống như ngày thường. Hệt như thể một màn vừa nãy chưa từng xảy ra, hoặc là đó cũng chỉ là do anh ta diễn chứ không phải là sự thật.
Đưa tay cầm lấy chiếc cặp lồng trên tay tôi, hành động bất ngờ này của Lý Khắc Thương mới đầu khiến tôi có một chút thẫn thờ, trong lúc ấy nhất thời chẳng biết phản ứng ra sao. Mãi cho đến khi anh ta xoay người đi về phía chiếc lán nhỏ hồi nãy, tôi mới bừng tỉnh, ù ù cạc cạc bước đi theo đằng sau, động tác luống cuống.
Ngồi xuống ghế, đợi cho một lúc tinh thần trở lại, tôi bây giờ cũng mới có thời gian quan sát kĩ lưỡng hơn quang cảnh toàn cảnh khu nhà vườn nhỏ này. Mọi thứ được thiết kế theo kiểu cung đình ngày trước, đồ vật có thể nhìn ra dấu vết của thời gian để lại, cây cỏ chỗ mọc lên rất cao vẫn chưa thấy có người dọn đi, tuy nhiên không khí lại vô cùng sạch sẽ trong lành. Nói thế nào nhỉ, nếu sau này về già mà có một nơi ở như thế này, thì cuộc sống có lẽ sẽ vô cùng đơn giản và mãn nguyện, điều mà rất người muốn tìm đến.
Cả hai im lặng không lên tiếng, bầu không khí càng lúc càng loãng, cuối cùng trầm trọng ngưng đọng. Nếu có người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngoanh-lai-van-thay-anh/3193000/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.