Bảy năm trước, khi tận mắt nhìn thấy tờ giấy xét nghiệm ADN của mình với Dương Thành Vũ, tôi đã trải qua đủ loại cảm xúc thăng trầm lẫn đau đớn khổ sở, thậm chí trong đầu còn xuất hiện cả ý nghĩ tự tử. Nỗi đau ấy đeo bám tôi bảy năm, ngày ngày khiến cho tôi phải gặp ác mộng, ngày ngày đày đoạ chẳng chừa cho lấy một chút dù là vui vẻ, nên sớm đã thành vết chai rồi. Vì thế, ở thời điểm ngay lúc này, khi kết quả một lần nữa trùng khớp được bày ra trước mặt, tôi đã không còn nháo loạn nhiều lắm, tôi bình tĩnh hơn hẳn, mắt nhìn đi nhìn lại vào dòng kết luận in trên tờ giấy, khoé môi nhếch lên nhàn nhạt rồi không nói gì. Mà Dương Thành Nam thì biểu cảm thật sự rất tệ, tay anh run run nắm lấy góc tờ giấy đến nhăn nhúm, đôi mắt đỏ bừng xuất hiện những tia máu, từng lời từng chữ thốt ra rất khó khăn.
- Chú Vương, kết quả có khi nào nhầm lẫn không?
Người bác sĩ kia lắc đầu, ông ta đáp.
- Đã xét nghiệm lại cả 2 lần rồi, kết quả đều ra như vậy. Thành Nam à, chú có để đảm bảo với cháu là không hề ra sai sót gì.
Sự khẳng định của vị bác sĩ kia khiến cho cảm xúc mạnh mẽ của Dương Thành Nam ngay tức khắc sụp đổ, anh buông thõng cánh tay của mình, tờ giấy xét nghiệm rơi lả tả xuống dưới đất. Anh không nói gì, bao nhiêu cứng rắn ngày hôm qua, bao nhiêu ngông cuồng của ngày hôm qua, giây phút này
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngoanh-lai-van-thay-anh/3192979/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.