Ngày còn ở bên cạnh và yêu Dương Thành Nam, tôi chỉ thích duy nhất mùi hương hoa trà trên người của anh. Phải nói như thế nào nhỉ, mùi hương đó thật sự rất tuyệt, đặc biệt nhất là lúc chúng tôi cùng với nhau lăn lộn vui đùa trong chiếc chăn bông bồng bềnh mềm mại. Nó sẽ khiến cho dây thần kinh của tôi được kích thích, khiến cho tôi đê mê và muốn trầm luân nhiều hơn. Sau này chia tay, chung sống với Hiệp nhiều năm, đã từng có 1-2 lần miễn cưỡng thử cùng với anh ta ôm ấp, nhưng tôi vẫn không thể nào quên đi được mùi hương đặc trưng kia của người thiếu niên ấy. Nói chính xác ra là, tôi nghĩ mình sẽ không bao giờ quên đi được cái thứ giống hệt như thuốc phiện khiến cho tôi quẩn trí. Ấy vậy mà không ngờ ngay tại lúc này, khi bản thân vô tình kéo ngắn khoảng cách với Vũ Đình Nguyên không còn một kẽ hở nào hết, tôi lại để thần trí của mình mê mẩn trước cái mùi hoắc hương nhàn nhạt toát ra từ anh. Rõ ràng không phải là nước hoa hay tinh dầu được điều chế, mà là cơ thể của anh đã có sẵn mùi đó rồi.
" Sao thế?". Thấy tôi đột nhiên trở nên thần người im lặng, Vũ Đình Nguyên lại cúi đầu trầm giọng hỏi:" Khó chịu chỗ nào à?"
“Không phải. Tôi tự đi được, không cần anh cất công vậy đâu?”
Tôi lắc đầu, lúc này tinh thần cũng lấy lại được rồi nên mặc kệ việc mình có chút chật vật với cái chân đau đi nữa vẫn ráng sức kéo giãn khoảng cách với
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngoanh-lai-van-thay-anh/145715/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.