"Lần đầu tiên được người ta khen ngợi như vậy, thật là hoảng hốt." Tiết Mộ Bạch vẫn cười, đẩy chén rượu đến trước mặt ta: "Ta nhớ nàng nói chưa từng đọc sách mà?"
"Chỉ nhớ mỗi câu này." Ta bưng chén lên nhấp một ngụm, đáp lời trong cơn mơ màng.
Tiết Mộ Bạch đột nhiên nghiêng người về phía trước, mổ nhẹ lên môi ta một cái, rồi lập tức lùi về, khóe miệng tủm tỉm nhìn ta: "Tình khó tự kìm."
Ta đỏ bừng mặt, tim đập như trống, đứng dậy bỏ chạy.
Tiết Mộ Bạch đưa tay kéo ta lại: "Nàng đi đâu?"
"Đi thăm tổ mẫu." Ta luống cuống trả lời, bàn tay bị hắn nắm lấy rịn miết mồ hôi.
Tiết Mộ Bạch đứng dậy, tay vẫn không buông, ngược lại còn dùng sức kéo ta ôm vào lòng: "Tổ mẫu chẳng phải từ sáng đã dặn rồi sao, hôm nay bà tụng kinh, không cho phép ta và nàng đến quấy rầy."
Mặt ta vùi vào n.g.ự.c hắn, hơi thở khi nói chuyện của hắn phả vào tai ta. Ta chỉ thấy toàn thân nóng ran, tim như muốn nhảy ra khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c.
"Tiết, Tiết Mộ Bạch, chàng buông ta ra, đang trong vườn, bị người ta nhìn thấy thì không hay đâu." Ta ấp úng, cố gắng đặt tay trước n.g.ự.c muốn đẩy hắn ra.
Tiết Mộ Bạch nghe vậy từ từ buông ta ra, giọng nói ôn nhuận: "Diêu Văn Diên, cảm ơn nàng!"
Không biết có phải rượu ngấm hay không, ta đột nhiên thấy hơi choáng váng, khó thở, sợ ở cùng hắn nữa sẽ đột ngột ngất xỉu, cũng mặc kệ lời hắn rốt cuộc có ý gì, xách váy xoay người chạy biến.
Về đến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngoanh-dau-gap-nguoi/5277587/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.