Dù cho ta và Lâm Phong Nham sớm đã không còn khả năng, dù cho ta biết ta đã có tình cảm khác lạ với Tiết Mộ Bạch, nhưng trong khoảnh khắc biết tin Lâm Phong Nham sắp làm cha, lòng ta vẫn đau như cắt.
Lúc chạng vạng tối, sau khi mọi người đã lục tục ra về, ta mới có cơ hội gặp riêng một lúc với Lâm Phong Nham trong hoa viên.
Huynh ấy vẫn như ngày trở về kinh thành, thái độ cung kính với ta, mang theo đôi chút xa cách.
"Diêu cô nương, đã lâu không gặp." Lâm Phong Nham nói xong liền muốn rời đi.
Ta vội vàng cản huynh ấy lại, lấy miếng ngọc huynh ấy từng tặng ta ra: "Lâm Phong Nham, đây là đồ của huynh, trước khi đi Mạc Bắc huynh để quên ở Diêu phủ, giờ trả lại cho huynh."
Ta đã nói dối, sợ nói ra sự thật sẽ khiến cả hai khó xử. Nhưng dù thế nào đi nữa, di vật duy nhất mẹ huynh ấy để lại cho huynh ấy, cũng không nên giữ bên người ta nữa.
Ánh mắt Lâm Phong Nham lẩn tránh, đẩy bàn tay đang đưa ra của ta về, lời nói gấp gáp: "Diêu cô nương chắc là nhớ nhầm rồi, ta không nhớ mình có vật này."
"Có lẽ huynh quên rồi, nhưng đây thực sự là đồ của huynh." Biểu hiện của Lâm Phong Nham khiến trong lòng ta dấy lên một tia nghi hoặc.
"Đã không nhớ, chứng tỏ vật này đối với ta không quan trọng lắm, nó đã đến tay cô nương, cô nương cứ giữ lấy đi." Giọng Lâm Phong Nham cứng nhắc, run rẩy nhè nhẹ: "Nếu cô nương không thích, cứ tùy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngoanh-dau-gap-nguoi/5277586/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.