Ta nghiêm túc gật đầu.
Đêm đó, ta trằn trọc trên giường, nghĩ về tất cả những chuyện xảy ra hôm nay, ngỡ như đã mấy kiếp.
Từ khoảnh khắc quyết định ủy thân cho Hằng Vương, ta đã coi cái c.h.ế.t nhẹ tựa lông hồng. Nhưng trước khi đi ta vẫn để lại bức thư của Hằng Vương trên bàn, ta muốn đ.á.n.h cược một phen, xem nếu Tiết Mộ Bạch phát hiện ta đi đâu, có cứu ta hay không.
Cuối cùng, ta cược thắng rồi.
Bất kể ý định ban đầu này xuất phát từ tôn nghiêm của một trượng phu, hay là thủ đoạn bảo vệ uy quyền hoàng gia, hoặc giả còn có một chút tình cảm do chung sống lâu ngày, những điều đó đều không quan trọng, quan trọng là hắn đã ra tay cứu ta.
Một khi hắn đã ra tay, cũng đồng nghĩa với việc chuyện của cha ta, hắn nhất định sẽ quản tới cùng.
31.
Vì chuyện này, ta nảy sinh một thứ tình cảm khác lạ với Tiết Mộ Bạch —— là sự sùng kính vì vẻ không sợ hãi của hắn trước mặt Hằng Vương, hay là cái gì khác, ta không nói rõ được.
Cảm giác mơ hồ này khiến ta có chút sợ hãi, ta nhớ tới ước hẹn với Lâm Phong Nham, nhớ tới Hòa Dương công chúa, chỉ muốn cách xa hắn một chút.
Nhưng mà, ta lại không thể cách xa hắn quá.
Vụ án của cha ta do Đại Lý Tự chuyển giao cho Hình Bộ, vừa khéo do đồng liêu giao hảo với Tiết Mộ Bạch phụ trách thẩm lý. Ta biết đằng sau chuyện này, Tiết Mộ Bạch nhất định đã tốn không ít công sức.
Ta mang chiếc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngoanh-dau-gap-nguoi/5277582/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.