Chương 1 1 5: Bé trai. Hôm nay, Hạng Cảnh Trung lại mơ thấy mình đang trên đường đi đến phòng làm việc của bản thân trong vườn Tây, điều ấy cũng đã khiến anh ta phải âm thầm than thở rằng lẽ nào mình đã hoá thành một kẻ cuồng công việc như người yêu rồi hay chăng. Thật ra anh ta muốn mơ tới một chỗ nào đấy khác lắm ấy chứ, căn phòng trước mắt anh ta cũng chẳng phải một nơi tốt đẹp gì cho cam, chỗ tốt duy nhất của nó chắc có lẽ là việc nó nằm khá gần kho tài liệu mật của bên này mà thôi. Vừa đẩy cửa bước vào, Hạng Cảnh Trung đã bắt gặp Yến Lân đang ngồi ngay ngắn ở một bên sô pha rồi. Khi trông thấy anh ta, tên đàn ông kia mới hờ hững lên tiếng: “Chào buổi tối.” Trước màn chào sân chẳng hề có lấy một câu rào trước nào của cái người này, Hạng Cảnh Trung chỉ đành âm thầm chịu đựng. Sau một hồi quan sát, anh ta mới nghĩ rằng hình như hôm nay Yến Lân trông có hơi buồn phiền, đây cũng là lần đầu tiên anh ta thấy cái tên này héo úa đến một nông nỗi như thế. Cũng vì lẽ đó, anh ta nhẹ nhàng bật cười, sau đó mới lấy làm lạ mà hỏi: “Lại làm sao đấy? Nhiễm Văn Ninh lại làm cái gì nữa rồi?” “Không phải, cậu ta hứa rằng cậu ta sẽ không làm mấy chuyện ấy nữa.” – Yến Lân đáp. “Tôi đã dặn cậu rồi, nếu cậu có thể tiện đường ghé thăm lucid dream của cậu ta thì làm ơn quan tâm cậu ta thêm một chút nữa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngoai-hien-thuc/3950618/chuong-115.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.