Vừa bớc vào nhà mắt anh liền như cái gada đảo khắp nơi mong muốn bắt gặp bóng dáng quen thuộc kia, chẳng qua anh nhìn mãi vẫn không thấy.
Anh cũng không nghĩ ngợi quá nhiều, có lẽ cô vẫn còn giận không muốn gặp mặt anh mà thôi.
Cô thì có thể trốn ở đâu chứ? Chỉ có thể ở trên phòng thôi, trước giờ cô cũng chưa từng có đi đâu quá xa.
Nghĩ đến đây anh nhanh nhanh bước lên lầu đi đến phòng của Hạ An.
Trên đường đi anh lại bắt gặp Mạn Tuyết Linh, cô ta nhìn thấy bó hoa rực rỡ cùng một đống quà trên tay anh, tâm tình liền rộn ràng phấn khởi, môi treo nụ cười cao hứng.
Cái này là mua cho cô sao? Anh vậy mà nhớ hôm nay là sinh nhật của cô?
"Anh Chi Quân, anh về rồi ạ?"
Cô ta ngọt ngào kêu lên, đôi tay trắng nõn vui vẻ đan vào nhau, ánh mắt nhìn anh mong chờ.
Chỉ là Cố Chi Quân cực kỳ tĩnh lặng, khuôn mặt điển trai vẫn là vẻ âm trầm khó gần.
"Ừm"
Qua loa đáp một tiếng bằng âm mũi, anh nhẹ nhàng lách qua người Mạn Tuyết Linh đi thẳng về phía trước.
Mạn Tuyết Linh bị anh làm cho ngơ ngác, nụ cười vui vẻ lúc nãy nhanh chóng đông cứng lại.
Đôi tay nhỏ bé vươn ra bắt lấy vạt áo của anh níu kéo.
"Anh..."
Cố Chi Quân lại không có kiên nhẫn hai mày cương nghị nhíu chặt lại khó chịu.
"Có việc gì sao?"
Mạn Tuyết Linh bị bộ dạng lạnh lùng này của anh đâm đến đau tim, cô lại hoài nghi về suy nghĩ lúc nãy của mình.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghiet-duyen-xin-dung-han-em/362857/chuong-71.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.