"Ngày mai liền đi, đợi anh họ đi khỏi rồi tôi sẽ mang cô đi"
Nghe đến đây khuôn mặt thanh tú của Hạ An nhanh chóng bớt đi vẻ tiều tụy, đôi mắt ngọc xinh đẹp nhìn Minh Nguyệt cảm kích, cánh môi anh đào mấp mấy tựa hồ muốn cảm ơn.
Chẳng qua Minh Nguyệt lại không để cho cô có ý định đó, cô liền dang tay ôm Hạ An vào lòng.
"Điều nên làm, đừng cảm ơn tôi"1
Cô chính là xót thương cho số phận của Hạ An, một cô gái tốt như vậy hà cớ gì lại yêu phải kẻ máu lạnh vô tình như Cố Chi Quân. Nếu cô còn không giúp cô ấy há chẳng phải là tự tay cô vùi dập một đoá hoa xinh đẹp tinh khiết sao?1
Hạ An bị cô ôm cũng không nói gì nữa hơi đơ người ra nhưng rất nhanh cô đã thích nghi, khoé môi xinh đẹp nhẹ nhàng câu lên nở nụ cười yếu ớt.
Đôi tay nhỏ của cô đưa lên do dự một chút cuối cùng vẫn là ôm lại Minh Nguyệt. Minh Nguyệt, thật lòng cảm ơn cô.
Hai cô gái ôm nhau một buổi sau đó lại luyên tha luyên thuyên rất nhiều chuyện, thẳng đến khi cả hai đi ngủ mới ngừng lại cuộc trò chuyện ấy.
Họ vui vẻ như vậy lại không để ý trong phòng có loại ánh sáng màu đỏ cực nhỏ đang nhấp nháy thu toàn bộ cuộc nói chuyện của hai người.
Mạn Tuyết Linh ở bên bệnh viện vừa nghe đến liền vui vẻ kéo cao khoé môi, dựa người vào cái ghế bác sĩ cô khẽ thở dài thoả mãn.
Đi rồi cũng tốt, đỡ phải cô hao tâm tổn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghiet-duyen-xin-dung-han-em/362855/chuong-69.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.