"Bịch, bịch bịch"
Tiếng bước chân hối hả kẻ chạy người đuổi không ngừng vang lên, rộn ràng cả một khu, người đi đường cũng bị dọa cho kinh sợ, chỉ là có cho bọn họ mười cái mạng họ cũng không dám can ngăn.
Gặp mấy việc thế này cứ đứng một góc gọi cảnh sát là tốt nhất.
"Hộc, hộc, hộc..." Cố Chi Quân dừng lại không ngừng thở dốc mồ hôi nhễ nhại ướt cả chiếc áo sơ mi trắng của anh.
Ngước mắt lên còn muốn chạy lúc này anh chợt phát hiện phía trước là bức từng cao lớn.
Chết tiệt! Chạy vào ngõ cụt rồi.
Hạ An một bên cũng không tốt hơn anh là bao nhiêu, trên cái trán thanh tú sớm đã bị mồ hôi nhượm ướt.
Cô nhìn anh rồi lại nhìn đám áo đen đằng sau lo lắng không nguôi.
Phải làm sao đây?
"Cố đại thiếu gia, sao cậu không chạy nữa?"
Bọn áo đen đột nhiên cất tiếng, âm thanh lạnh tanh đáng sợ.
"Phù" đối với loại câu hỏi này Cố Chi Quân chỉ thở hắc ra một hơi, đứng thẳng người dậy trực tiếp quay lại đối mặt với bọn chúng.
Cánh tay rắn khỏe còn không quên mang Hạ An giấu ra sau.
Ánh mắt âm trầm quét lên người bọn chúng cuối cùng lên giọng.
"Tôi nhớ hình như đâu có quen các anh"
Bọn người này chắc chắn là đã qua huấn luyện chuyên nghiệp không thể đấu tay đôi được.
Bây giờ nên câu giờ, đợi dân gọi cảnh sát đến.
Chỉ là kế sách của anh thất bại rồi.
"Nói nhiều làm gì, cậu chỉ cần biết có người muốn lấy mạng cậu là được rồi"
Tên áo đen đầu hàng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghiet-duyen-xin-dung-han-em/362793/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.