" A ui, đau đấy em làm nhẹ thôi" Cố Chi Quân khẽ oán trách cô gái nhỏ trước mắt, đôi mày cương nghị cũng vì đau đớn mà nhíu chặt.
"Anh cũng biết đau à? Sao lúc bị đánh không sợ như vậy?"
Hạ An thoa thuốc cho anh, bên môi luyên thuyên phản bác, hình ảnh này chẳng khác gì cô vợ nhỏ khó tính cằn nhằn ông chồng của mình, hung dữ nhưng lại đáng yêu.
"Em mà cứ như vậy sau này sẽ không ai thèm cưới em đấy"
Cố Chi Quân buộc miệng trêu ghẹo cô lời lẽ khó nghe nhưng Hạ An cũng chẳng quan tâm lắm, cái tên này thích nhất là chọc cô.
"Không cưới thì không cưới, em không sợ"
Cố Chi Quân híp lại đôi mắt phượng như nghĩ đến cái gì đó, đôi môi mỏng lập tức câu lên thú vị, mặt đưa lại gần cô chút ít.
"Đương nhiên không phải sợ, sau này anh cưới em"
Nghe câu này đôi tay trắng nõn đang thuần thục thoa thuốc cho anh chợt dừng lại, khuôn mặt đáng yêu của Hạ An liền hiện lên vệt đỏ ngại ngùng.
"Không thèm gả cho anh a, anh... tự thoa đi"
Vùi lọ thuốc vào tay anh cô liền muốn trốn đi, sợ rằng ở lại lâu quá anh sẽ thấy được vẽ thất thố của mình.
Chẳng qua trong lúc gấp gáp, đôi chân lại không nghe cô mách bảo, chân sau mắc vào chân trước khiến cả người cô mất thăng bằng khuôn mặt khả ái lập tức có xu hướng muốn hôn mặt đất.
"Phạch" Nhắm lại đôi mắt ngọc cô đã chuẩn bị tâm thế chịu đau nhưng hình như có gì sai sai a, cô ngã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghiet-duyen-xin-dung-han-em/362791/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.