"Rầm"
Cánh cửa căn ngôi nhà hoang bị một lực mạnh mẽ đạp lấy làm nó ngã ra đất.
Cố Chi Quân cùng một đám người từ ngoài cửa nhanh chóng xong vào.
Vừa vào người của anh đã chĩa súng vào bọn người của Mạn Tuyết Linh, mà bọn kia cũng chĩa ngược lại phía anh.
Không khí lúc này đầy rẫy nguy hiểm.
Nhìn thấy tình cảnh trước mắt anh liền hét lên.
"Mạn Tuyết Linh mau dừng tay"
Mạn Tuyết Linh cũng nghe ra âm thanh này, lần này đến cô ta run rẩy rồi.
"Len keng" cô ta nghe theo lời anh lập tức bỏ con dao xuống đất tạo nên âm thanh chói tai.
Cô ta quay sang nhìn anh, sự điên cuồng vừa rồi liền biến mất chỉ còn lại sự đáng thương.
Anh còn chưa nói gì cô ta đã gấp gáp giải thích.
"Chi Quân, không như anh thấy đâu, Lưu Hạ An cô ta làm hại em trước em chỉ là tự vệ thôi, không như anh nghĩ đâu"1
Cố Chi Quân hai mắt sắt lạnh nhìn chăm chăm Mạn Tuyết Linh bên môi lạnh lùng nhếch lên từng chữ.
"Thả Hạ An cùng con tôi ra, tôi sẽ miễn cưỡng tha chết cho cô"
Mạn Tuyết Linh liền xua xua tay.
"Không, không phải em hại cô ta mà, sao lại miễn cưỡng tha chết cho em chứ?"
Cố Chi Quân thiếu kiên nhẫn lạnh lùng nói tiếp.
"Mạn Tuyết Linh, tôi cho cô cơ hội cuối cùng thả, cô ấy ra"
Cô ta nhìn anh hại mắt hiện đầy nước, run run đưa tay cướp lấy súng của tên cao to đứng gần mình, cô ta dí thẳng vào đầu Hạ An.
"Anh xem nếu em bây giờ bóp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghiet-duyen-xin-dung-han-em/1825592/chuong-132.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.