Ngồi trên bàn làm việc Hạ An không tài nào tập trung nổi, khuôn mặt thanh tú cứ đỏ ửng.
Sao cô cứ nghĩ đến chuyện tối qua vậy nè, quả thật khoái cảm đêm qua làm cô không quên được, cứ ngỡ bản thân lạc vào chín tầng mây.
Nhưng mà…aizzz ngại chết đi được sao lại có thể thất thố mà đeo bám anh như vậy.
"Haizzz"
Thở dài một tiếng cô mệt mỏi nằm dài trên bàn mà lúc này cánh tay cô đưa ra vô thức lại gạt trúng chiếc hộp của anh.
"Lạch, cạch" một tiếng, đồ trong đó đều rơi ra cả.
Bên trong có hai cuốn sổ cùng một sợi dây chuyền rất đẹp.
Hạ An nhìn đến lập tức mở to hai mắt.
Đó là "Vĩnh Cửu" mà, sao anh lại có nó?
Cô đột nhiên nghĩ tới cái người ra giá bốn tỷ kia là người của anh.
Cúi người xuống nhặt lên chiếc hộp cô lại tò mò về hai quyển sổ kia, trong đó có một quyển rất quen, đó là tập tranh lúc trước cô vẽ.
Anh vẫn luôn giữ nó sao?
Lật ra xem từng trang cô lại hoài niệm về chuyện xưa, lúc đó cô ngốc thật mỗi lần bị anh làm cho đau buồn đều mang tập tranh này ra vẽ, vừa vẽ lại vừa tưởng tượng ra cảnh tượng ngọt ngào của cô và anh.
Lật một hồi cô lại ngớ ra, mấy trang sau này cô đâu có vẽ, nét này là của anh.
Anh vẽ tiếp giấc mơ của cô, anh vẽ một nhà 4 người có hai đứa bé con, có cả cô cả anh.
Anh chỉ đơn thuần vẽ một bữa cơm, một buổi đi chơi, một buổi cắm trại,...
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghiet-duyen-xin-dung-han-em/1825578/chuong-127.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.