Hoắc Trạch Tích lãnh đạm nhìn Nhan Tiêu một cái, cô chợt ý thức được, nếu mình mà nói thêm mấy câu nữa thì sau khi trở về kết quả có lẽ không ổn lắm.
Nhưng mà chuyện Hoắc Trạch Tích bị hội trưởng đụng chạm thật khiến cô thán phục không thôi, xem ra bác sĩ Hoắc chính là người "không vô lễ không cam tâm" trong truyền thuyết, vì vậy Nhan Tiêu thoáng cười, nhẹ nhàng kéo góc áo của anh, "Bác sĩ Hoắc..."
Hoắc Trạch Tích đang nghe Đầu Vàng nói nhảm quay lại nhìn cô.
"Em cảm thấy áp lực thật lớn..." Nhan Tiêu nhịn không được nhoẻn miệng cười, tận lực phơi bày dáng vẻ u buồn.
Hoắc Trạch Tích biết cô muốn nói gì, nhìn chỗ khác, không nói gì, một giây sau lại dời mắt trở lại: "Không phải em đói sao? Tập trung ăn đi."
"Em đâu phải heo mà lúc nào cũng ăn?" Nhan Tiêu phản đối lời nói đánh trống lảng của anh.
"Ai cha, Hoắc Hoắc cậu đối xử với bạn gái nhỏ phóng khoáng hơn chút đi." Lỗ tai của người con trai kia cũng thật nhọn.
Hoắc Trạch Tích nhìn anh ta, cau mày, dùng ánh mắt im lặng hỏi "Có liên quan gì tới cậu?"
Người con trai: "Hoắc Hoắc cậu nhìn tớ như vậy làm gì?"
"Đừng gọi tớ như vậy."
"Đã gọi bao nhiêu năm rồi sao nói đổi là đổi được?" Anh ta thờ ơ vung tay.
Nhan Tiêu lần này cũng bắt đầu hoài nghi, chỉ số thông minh của anh ta thấp như vậy làm sao sống tới bây giờ nhỉ?
Hoàn toàn là bởi vì đám bạn của bác sĩ Hoắc quá thiện lương
Hôm nay anh ta kể chuyện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghien-ngot-ngot-an/1847193/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.