Trong lúc Nhan Tiêu dạy học trên lớp, Hoắc Trạch Tích đã ở nhà thu âm xong rồi, cho nên sau khi về nhà cả hai người đều ở không.
Nhan Tiêu tìm cớ để tham quan phòng thu âm của anh, thật ra thì cũng đơn giản, không phức tạp giống trong suy nghĩ, có máy vi tính, nguồn điện, card thu âm, headphone, microphone.
Cộng thêm sách giấy bút gọn gàng trên bàn, tất cả đều là màu trắng mộc mạc.
Cô nhớ tới nơi này là chỗ mỗi ngày anh chúc ngủ ngon, vẫn cảm thấy tò mò, nhìn cái này sờ cái kia một chút, nghe có tiếng ho khan, quay đầu thấy Hoắc Trạch Tích đang dựa vào khung cửa nhìn mình, vẻ mặt cười lười biếng.
Nhan Tiêu cũng cười, không biết anh đã nhìn bao lâu rồi, đi tới: "Em đói."
Anh cúi đầu nhìn cô: "Em muốn ăn gì?"
"Cái gì cũng muốn ăn, tôm đất, đồ nướng, bánh bao, mực cay nướng..." Nhan Tiêu càng nói càng không dừng được, kéo Hoắc Trạch Tích đi ra ngoài: "Đi xuống lầu xem thử."
Không thể kéo người đi được, ngược lại mình bị anh kéo trở lại, "Bên ngoài trời gió, em mặc ít quá."
Nhan Tiêu nhìn nhìn bản thân, đâu có ít đâu, mới nãy đi ngoài cũng không thấy lạnh, cô lười đi thay: "Như vậy được rồi, em không lạnh."
Kết quả lúc xuống lầu, Nhan Tiêu bắt đầu hối hận, sâu sắc cảm nhận cái gì gọi là "Không nghe lời người già, thua thiệt ở trước mắt.".
Mùa này là mùa mưa, nhiệt độ chênh lệch lớn, gió thổi khiến tà áo bay bay, cô kéo áo chui vào cho đỡ lạnh.
Hồi nãy còn nói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghien-ngot-ngot-an/1847192/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.