Minh Hoàng nhìn khung cảnh trước mắt đầy ngờ vực, đôi mày sậm có phần nhíu lại hết sức khó coi.
Anh đặt bàn tay lên vai Hưng, chớp mắt mà lên tiếng:
"Mày... không ăn được cay?"
Câu hỏi của Minh Hoàng vang lên như đấm vào tai làm cho Gia Hưng muốn sặc thêm trận nữa.
Cậu biết Hoàng là đứa thờ ơ và chẳng màng sự đời, nhưng dẫu sao Hưng và Hoàng cũng làm bạn được gần một năm, đi ăn vặt chung vài lần, cũng thường xuyên qua lại căng tin trường. Minh Hoàng hỏi như thế thì thật quá sức vô tâm. Giờ đây cái cảm kích cậu dành cho Hoàng đã tiêu tán và vị trí của Hoàng trong lòng cậu tụt dốc không phanh. Chỉ cần một câu nói ngờ nghệch nữa của Trần Minh Hoàng thì cái tên đó sẽ chính thức bay khỏi tâm trí của Gia Hưng.
"Vô ý quá rồi em ơi, lần sau quan tâm bạn hơn một chút đi." Cả Gia Hân cũng phải bó tay với sự vô tâm của Hoàng.
Cô sau đó vội vàng quay vào bếp, chỉ vài phút ngắn ngủi đã có thể đem tới một đĩa gà nướng mới còn nghi ngút hơi.
Hân đặt đĩa xuống bàn: "Có thể vẫn hơi cay nhưng không bằng đĩa trước. Có gì em ăn đỡ nhé."
"Cảm ơn chị."
"Không có gì."
Minh Hoàng cau mày với lời nhận xét thô thiển của Hân, vẫn còn muốn biện hộ bản thân là trong sạch.
"Làm sao em biết được, nó có nói bao giờ đâu." Hoàng gắt gỏng.
Gia Hân nheo mắt, chống tay lên bàn đầy thản nhiên: "Vấn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghien-nang/3461939/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.