Con ngươi ngạo nghễ của thiên tài mới chớm nở đã bị dập tắt với chất giọng lanh lảnh và trong veo như suối chảy phía sau.
"Ơ kìa, ai đấy nhỉ? Sao quen mắt quá?"
Minh Hoàng không cần phải nhìn mặt cũng đoán ra được nhân tố bí ẩn, bàn tay lại đưa lên vuốt tóc một cách khoa trương.
"Bớt làm màu lại đi! Sắp thành bông hoa giả rồi đấy."
"Có giỏi lên mà làm mẹ tôi đây này!" Minh Hoàng gằn giọng, chiếu tia nhìn sắc bén vào cô gái phía sau lưng. Huệ Chi chẳng biết từ bao giờ đã chống nạnh tức tối về phía anh, bộ dạng ương bướng không kém cạnh gì.
Đây là dấu hiệu cho chiến tranh, Gia Hưng cảm nhận rõ rệt được điều ấy. Mỗi lần giáp mặt với Huệ Chi, Minh Hoàng không cãi cọ cũng ít nhất lườm nguýt tới mấy lần. Nếu như Hoàng tạm bỏ đi sự khác biệt về giới tính thì hai con người nọ đã lao vào "giao hữu" từ lâu rồi.
Có điều vấn đề cá nhân đó của Minh Hoàng không hề liên can tới Gia Hưng, cậu chỉ lẳng lặng đứng dậy, con ngươi lười nhác tập trung vào lối ra phía trước.
"Đi." Minh Hoàng cũng đứng dậy sau đó, hướng thẳng sải chân dài khỏi phòng thể chất.
Gia Hưng bước theo sau tấm lưng Minh Hoàng, ngay khi cơ thể lướt qua Huệ Chi, cậu đã phải nán lại một nhịp để né cái đụng chạm thừa thãi ấy. Hưng được biết tới là chàng trai lịch sự và biết ý, tới cái mức chưa hề tiếp xúc quá đà với bất kì ai ngay cả
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghien-nang/3461938/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.