Người đó cao lớn, uy nghi, mày mi có một thứ khí phách cao quý, dù y phục trên mình ướt đẫm, lấm tấm bùn đất máu me, lại vẫn không giảm thiểu khí phách chút nào.
Người đó chính là Lưu Độc Phong.
Lưu Độc Phong quay đầu lại.
Vô Tình giật mình, thất thanh: "Là ông!". Thân thủ lăng không lùi lại, thu hồi phi đao.
Lưu Độc Phong có thể nói là hảo thủ đỉnh điểm trong Lục Phiến Môn, thân phận tuyệt đối cao hơn Tứ Đại Danh Bộ, thậm chí đủ để ngồi ngang hàng với Gia Cát tiên sinh; Tứ Đại Danh Bộ thanh danh tăng vọt, đi sau mà bắt kịp, rất có cái thế thanh xuất vu lam, nhưng Tứ Đại Danh Bộ đối với vị lão tướng của công môn này vẫn kính ngưỡng thập phần.
Trong Tứ Đại Danh Bộ, Vô Tình và Truy Mệnh đều đã từng có cơ duyên gặp Lưu Độc Phong, Vô Tình còn gặp tới ba lần, lần đầu là bữa yến tiệc của Gia Cát Tiên Sinh gặp Lưu Độc Phong cùng Lý Huyền Y, lần thứ nhì là theo nghị sự với Ngự sử đại nhân, Hình bộ thượng thư, các đại quan Lại bộ, lần nữa là bọn họ hợp lực chế ngự bọn "Tam Tinh Thất Sát" Thiên Lương, Yêu Tướng, Thiên Phủ.
Lần hợp tác phá án đó, khiến cho Vô Tình cùng Lưu Độc Phong tiến thêm một bước trong sự hợp tác, hơn nữa quý trọng lẫn nhau.
Lưu Độc Phong đó giờ không dễ gì khen ai, lần đó, lão nhịn không được nói với Vô Tình:
"Ta bội phục ngươi".
"Ngươi kém người ta một đôi chân, nhưng khinh công của ngươi lại hơn ai hết,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghich-thuy-han/1389858/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.