Tiếng bịch giòn tan của chiếc bật lửa vừa vang lên cũng là lúc ngọn lửa hung thần xuất hiện với vẻ rực cháy mạnh mẽ…
Tiếng lửa bùng lên như tiếng bom nổ, lan nhanh theo vết xăng loang chảy, trong phút chốc đã ôm trọn lấy căn phòng gỗ cũ kĩ. Lý Phong thất kinh lùi người về phía sau, cố gắng không để ngọn lửa liếm đến anh và vợ. Lang Phi bị sức nóng phả vào mặt khiến cô trở nên tỉnh táo. Nhưng tình hình chung vẫn là sức cùng lực kiệt của khối cơ đang không chịu nghe lời não bộ. Muốn chạy cũng lực bất tòng tâm.
Hết cách, Lý Phong chỉ biết ôm chặt vợ rồi dần dần nhích người lùi về sau. Bất ngờ, Lang Phi khẽ đánh vào vai anh, thều thào:
"Còn An Nguỵ! Cô ấy… cô ấy dù rất xấu tính… nhưng… chúng ta không thể bỏ cô ta lại!"
Cô mặc kệ hai kẻ bị đánh bầm dập đang nằm lăn lốc kia, tuyệt nhiên chỉ dành tình người còn sót lại cho kẻ ít trọng tội hơn.
Lý Phong hiểu ý vợ, khẽ ngoảnh mặt ra đằng sau rồi hét lớn:
"CAO AN NGUỴ! CÓ NGHE KHÔNG! MAU… TỈNH LẠI…"
Có lẽ vì âm thanh từ đám cháy quá lớn đã cản bước tiến từ câu la hét của Lý Phong. May mắn thay, sức nóng lẫn mùi hương khen khét đã thành công lôi An Nguỵ về lại cõi thực trong thời điểm then chốt.
Cô ta bất thình lình choảng tỉnh, quay mặt nhìn tứ phía, gương mặt trở nên hãi hùng mà hét lớn:
"ĐỒ NGU! Còn không lo chạy đi! Chết ngạt bây
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghich-thien-yeu-trong-lua-han/2796087/chuong-51.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.