Trong đêm khuya thanh vắng tưởng chừng như đã không thể chịu thêm được nữa, ngọn lửa trong căn nhà hoang tàn nơi mảnh đất vắng vẻ vẫn lớn dần theo từng phút. Sức nóng toả ra bóp méo cả không gian, khói đen và mùi đồ vật bị cháy phả vào không khí tạo nên thứ mùi hương khó ngửi.
Tưởng chừng ngọn lửa hung tàn đó đã giết chết tất cả, nhưng may mắn thay: kế hoạch B của Lý Phong đã tới rất đúng lúc.
"Nè bình tĩnh! Đừng liều lĩnh lao vào như vậy! Lính cứu hỏa còn theo sau chúng ta mà!" - Nghiên Trạch Dương bất ngờ nói vọng khi thấy Mạn Kỳ khệ nệ xách theo chiếc bình cứu hoả nặng trịch mà chạy vụt xuống xe.
"Anh mà con lề mề nữa là anh trai của anh cũng đi đời luôn đó!" - Mạn Kỳ vừa chạy vừa nói, cả người cô nóng như lửa đốt vì rất lo lắng cho Lang Phi.
Vội vã đến mức không cần đọc hướng dẫn sử dụng, Mạn Kỳ cứ thế, đưa chiếc vòi đen ra trước lối vào của căn nhà đang nghi ngút khói, xịt một hơi dài như muốn trút hết thứ dung dịch đựng trong bình.
Nghiên Trạch Dương, trợ lý Trần cùng ba người đàn ông lạ mặt khác khi này đã đuổi kịp Mạn Kỳ. Cùng nhau hợp lực, mỗi người một hướng mà xịt kín căn nhà gỗ cũ kĩ. Rất may mắn vì căn nhà này không quá lớn nên lối ra ngay lập tức được khai thông.
Những dòng bọt trắng lạnh như tuyết cứ thế được phun không ngớt vào ngọn lửa rực hồng. Khói lạnh va chạm với
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghich-thien-yeu-trong-lua-han/2796086/chuong-52.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.