“Tháp...”
Nhất Thiện như đang suy nghĩ gì đó, cậu ta trầm ngâm một lúc lâu rồi nhíu mày, nói: “Tháp đó, chắc chắn là em không bỏ qua rồi, hơn nữa, em cũng biết, tòa tháp đó có liên quan tới bố cục phong thủy, không chừng còn là vật trấn giữ của bố cục đó. Nhưng nếu nói là chỉ dựa vào một tòa tháp là có thể trấn áp được hung trạch, em cũng không tin...”
“Đúng vậy, sát khí hung mãnh như thế, chỉ một pháp khí chắc chắn không đủ. Nhưng em cũng đừng xem thường tác dụng của tòa tháp này, phải biết rằng nó đứng đầu trong tứ trấn phong thủy, tuyệt đối không chỉ có hư danh.”
Diệp Tuyền cười nói: “Tháp là tâm của bố cục phong thủy, không thể bỏ qua.”
“Tứ trấn phong thủy?”
Trương Đại ở bên cạnh không cam chịu cô đơn, không nhịn được mà hỏi: “Đó là những thứ gì?”
“Lầu tháp, cầu kiều, bia Thái Sơn Thạch Cảm Đương, bùa chú.”
Diệp Tuyền thuận miệng nói: “Bốn thứ này được gọi là tứ trấn phong thủy. Lầu tháp ngăn lũ lụt, cầu kiều khóa dòng nước, thạch cảm đương trừ tà, bùa chú giữ bình an, đây là vật trấn giữ phong thủy mà người xưa hay dùng.”
Ở thời cổ đại, từ kinh thành tới các trấn nhỏ ở nông thôn, chỗ nào mà không có lầu tháp, cầu kiều, thạch cảm đương, bùa chú chứ? Mấy thứ này đều rất hay gặp, nhưng là sự tồn tại quan trọng. Nói thẳng ra thì đây là vật phẩm thiết yếu, không thể thiếu được.
“Thì ra là vậy.” Trương Đại thỏa mãn, lại biết thêm kiến thức mới.
Anh ta dường như đói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghich-thien-phong-thuy-su/4277325/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.