Đêm đó Tôn Từ Y đột nhiên tỉnh giấc, cô không biết mình đã ngủ say từ khi nào. Nến trong phòng chỉ còn lại vài cây nên có chút tối tăm.
Cô quay người thì phát hiện Trương Từ Hiểu đang nằm bên cạnh, thấy cô động đậy chàng cũng từ từ mở mắt:
"Chàng về từ khi nào vậy?" Đôi mắt cô có chút long lanh
"Khi nàng ngủ say"
Đột nhiên Tôn Từ Y thấy giọng Trương Từ Hiểu trong đêm cực kì dễ nghe. Cô nép vào lòng Trường Từ Hiểu, áp khuôn mặt vào ngực đối phương cảm nhận nhịp đập:
"Ta sợ..."
Trương Từ Hiểu ôm lấy cô, bỗng cảm thấy vô cùng ấm áp:
"Đừng sợ, mau ngủ đi" Chàng nhẹ nhàng vỗ về cô
"Có A Hiểu ở đây, ta không sợ" Tôn Từ Y dần say giấc
Hai người đã nằm cạnh nhau nhiều đêm nhưng Trương Từ Hiểu chưa bao giờ thấy cô thế này, lại tỏ ra sợ hãi nằm trong lòng chàng như một con mèo nhỏ. Đây là lần thứ ba cô gọi chàng bằng cái tên thân thích như vậy, đều là trong hoàn cảnh đặc biệt.
Sáng hôm sau Tôn Từ Y tỉnh giấc đã không thấy người đâu nữa. Nhìn thấy chỗ nằm bên cạnh vẫn nguyên vẹn cô nghĩ đêm qua nhất định là mình nằm mơ:
"Chết thật, sao lại mơ thấy giấc mơ như vậy chứ?"
Nhưng cô nghĩ lại rõ ràng đêm qua cô có cảm nhận được nhịp tim của đối phương, nhưng buổi sáng tỉnh giấc lại không có chút dấu vết nào.
"Thất Nguyệt, Thất Nguyệt!" Tôn Từ Y bước xuống giường, miệng luôn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghich-thien-cai-menh-nam-chinh-xin-dung-buoc/2661933/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.