Một đêm trăng sáng treo cao trên bầu trời thành Việt châu, tiếng báo canh ba vang lên trong góc hẻm, cổng lớn Lý gia đồ sộ ngay tại đường chính nối với cổng thành.
Bên trong trạch viện, mọi người đều đang yên giấc, chỉ có vài hộ vệ canh gác là vẫn còn thức gát đêm.
Lý Quốc Đường ngồi trong thư phòng, trên tay cầm một cái hộp bạch ngọc nhỏ chừng một nắm tay, Lý Quốc Đường nhìn hộp ngọc này mà ánh mắt lộ ra vẻ bi thương, đầu óc như đã chạy về khoảng ký ức của gần hai năm trước, cũng trong một đêm như thế này, hắn đang ở trong thư phòng thì đại nhi tử của hắn Lý Hoài An mang một thân đầy máu lén lút trở về.
“Phụ thân!”
“Hoài An, đã xảy ra chuyện gì?”
Lý Hoài An bị thương rất nặng, vừa nhìn liền biết phải chết không thể nghi ngờ.
Nhìn nhi tử hấp hối, Lý Quốc Đường đau đớn cùng lo lắng tột độ.
“Phụ thân, giữ lấy… Đây là hy vọng của Lý gia…”
Lý Hoài An dùng hết sức nhét một hộp ngọc vào tay hắn, sau khi kể lại sự việc, dặn dò vài câu, Lý Hoài An liền tắc thở.
Hôm nay, cầm trong tay hộp ngọc đã từng thắm đẳm máu của nhi tử mình, trong lòng Lý Quốc Đường cực kỳ phức tạp.
Trong lúc Lý Quốc Đường đang chìm đắm trong bi thương, tại cửa sau của Lý phủ, một nhóm người mặt đồ đen nằm đầy trên mái nhà, nhìn số lượng liền khiến cho người ta cảm thấy lạnh người, một tên hắc y nhân dẫn đầu lạnh lùng nói với thuộc hạ của mình ở
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghich-menh-lo/138425/quyen-1-chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.