*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Bây giờ là thời gian lên lớp, hai học sinh mặc đồng phục Phục Hưng xuất hiện tại quán cafe đúng là gây chú ý.
Cho nên những khách nhân đang chuẩn bị thưởng thức một ly cà phê và nửa cuốn tiểu thuyết dưới tia nắng buổi trưa đều như có như không đưa ánh mắt nhìn sang phía hai người Lý Mục Dương cùng Thôi Tiểu Tâm.
Hơn nữa, Thôi Tiểu Tâm lại xinh đẹp như vậy, đi cùng một chỗ với Lý Mục Dương, một thiếu niên đen thui xấu xí, dưới cái nhìn của bọn họ thì chính là đang theo đuổi một thứ gì đó rất quý giá.
Có một cặp nhàm nhàm chán lấy chuyện này ra nói:
"Lại là tiết mục điển hình cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga, nam sinh có khả năng muốn thổ lộ, nữ mạnh nam yếu, nam sinh ngàn vạn lần không dễ dàng mở miệng nha”.
“A, cô gái tức giận rồi”.
“Cô gái bỏ đi, bị cậu con trai gọi lại….cô gái tên gì vậy? Thôi Tiểu Tâm? Tên rất hay. Nhưng mà, có vẻ cậu con trai muốn lần thứ hai giữ lại, thật là một tên lì lợm không biết tự lượng sức mình”.
“Cái gì? Hắn nói cái gì? Tóc đuôi ngựa của cô thật là đẹp... Ánh mắt của ta thật vụng về, không nghĩ tới lại là cao thủ thế này”.
Thôi Tiểu Tâm trừng hai mắt, một tay nắm tay nắm cửa màu đồng, bước chân ngừng lại không đẩy cửa thủy tinh ra.
Nàng nhìn biểu hiện gấp gáp của Lý Mục
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghich-lan/107941/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.