*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
"Cô sai rồi." Thanh âm kia mềm mại mà kiên định.
Nhưng lại giống như một cái xương cá, ngươi có thể nuốt nó vào, nhưng nó sẽ làm toàn thân ngươi khó chịu, làm cho cổ họng ngươi chảy máu.
Triêu Minh Châu lập tức quay người lại, tức giận quát: "Là ai nói ta sai...".
Sau khi thấy người nói câu đó, thái độ của Triệu Minh Châu trở nên hòa hoãn hơn rất nhiều, vừa cười cừa nói: " Thôi Tiểu Tâm, em vừa nói gì đó? Chuyện này liên quan gì đến em, nhanh ngồi xuống đi".
Thôi Tiểu Tâm là một học sinh tốt là người đứng đầu lớp, cũng là người đứng đầu cả năm học. Nếu không có gì ngoài ý muốn, nàng chắc chắn có thể đặt chân vào cánh cửa lớn của đại học Tây Phong.
Triệu Minh Châu rất yêu thích nàng, cô gái trẻ tuổi này vừa có thiên phú lại vừa siêng năng, dụng công học tập.
Quan trọng là nàng còn xinh đẹp như vậy, làm Triệu Minh Châu nhớ tới mình hồi còn trẻ.
"Triệu lão sư, em nói là cô sai rồi". Thôi Tiểu Tâm mặc đồng phục của trường, thân thể đứng thẳng tắp, lên tiếng lần nữa.
Sắc mặt Triệu Minh Châu trở nên khó chịu, lạnh lùng nghiêm khắc nói: "Thôi Tiểu Tâm, ngồi xuống".
"Lão sư, cô phải xin lỗi Lý Mục Dương đi". Thôi Tiêu Tâm không định thối lui, lại nói: "Chuyện này không liên quan đến Lý Mục Dương, hắn cũng là người bị hại".
Ánh mắt Triệu Minh Châu nghi ngờ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghich-lan/107940/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.