“Sau này dù ta có thêm nữ nhân khác, chỉ cần nàng ấy còn ở hậu viện, sẽ có người che chở cho nàng, cũng không thiệt thòi là bao.”
Ta lặng mấy giây, rồi gằn giọng:
“Ngươi… não ngươi bị úng nước à! Năm đó sao ngươi không té c.h.ế.t cho rồi?! Ngươi đúng là…*****”
Ta chỉ hận bản thân năm đó ‘quá có mắt nhìn’, sao lại nhìn thấy hắn trong đám cỏ rậm kia mà cứu về.
Thẩm Từ đã lao tới, toan kéo ta lên xe ngựa. Đúng lúc đó, ta trông thấy một đoàn người đi tới, liền lập tức quay đầu chạy về phía ấy.
“Huyện lệnh đại nhân! Cứu mạng! Có người giẫm nát mạ non trong ruộng của làng chúng ta!”
Người tới chính là Huyện lệnh, phía sau còn có người khiêng kiệu đi cùng.
Hóa ra ông đến để đích thân kiểm tra tình hình sinh trưởng của khoai lang và khoai tây.
Đây là chuyện quan hệ đến sinh kế bách tính, triều đình vô cùng coi trọng, mà ông thân là quan phụ mẫu, tất nhiên cũng đặc biệt lưu tâm.
Ta sợ nếu chỉ nói mình bị làm khó thì ông chưa chắc dám đối đầu với Hầu phủ, bèn giơ nắm mạ trong tay, mượn cớ lúa non bị giẫm để mở lời.
Quả nhiên — đối mặt với khí thế hung hăng của Thẩm Từ, sắc mặt Huyện lệnh liền trầm xuống.
“Thẩm thế tử, những giống cây này đều do triều đình ban phát, lệnh cho dân chúng chăm sóc cẩn thận. Hoàng thượng coi trọng chuyện này vô cùng — chẳng hay thế t.ử định công khai chống lại ý chỉ của thánh thượng hay sao? Hơn nữa, theo luật pháp triều
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghenh-xuan/5041279/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.