Trước mặt bao nhiêu người, Vũ Lâu cũng không tiện lôi kéo với hắn, bị hắn ôm lại, nàng liền lập tức đầu hàng: “Ta không đi, chàng buông ra trước đã.” Lúc này Lam Tranh mới chậm rãi buông tay ra, nhưng cánh tay vẫn đặt trên hông nàng, giống như là thời thời khắc khắc đều phòng trừ nếu nàng định chạy là sẽ ôm chặt nàng lại vậy.
Vũ Lâu xoay người nói với hắn: “Ta đã nói không đi rồi, chàng mau bỏ tay ra.”
Nàng vừa quay người đã bị hắn ôm chặt, bất kể nàng giãy dụa thế nào hắn cũng vừa ôm vừa bế nàng vào trong xe.
Đặt nàng lên xe, hắn tiến lại gần muốn hôn nàng. Vũ Lâu thấy hắn như vậy, buồn bực nói: “Đã là lúc nào rồi mà chàng còn có tâm trạng làm mấy chuyện này.”
“Chẳng lẽ ta phải khóc sướt mướt giống đàn bà mới được à?”
“Nghe nói mấy Hoàng tử còn chưa đi, ai cũng đóng cửa phủ, ngồi trong nhà kêu than, đâu có ai giống chàng!” Vũ Lâu đẩy hắn ra, sửa sang lại xiêm y vừa bị hắn làm xộc xệch: “Nhất là Lương vương, nghe nói, hắn không ăn không uống gì, người như sắp chết vậy!”
Lam Tranh nói: “Vậy Tấn vương thì sao? Có tin gì không?”
“Không nghe tin tức gì đặc biệt, chắc là đang chuẩn bị lên đường rồi.”
Lam Tranh như có điều suy nghĩ, vuốt cằm, đột nhiên hắn ngẩng phắt đầu lên, oán hận nói: “Vậy tên Vân Triệt kia thì sao?! Giận chết ta mất thôi, ta tức quá muốn tìm hắn trút giận, nhưng tìm không được.” hắn híp mắt, xoa xoa tay: “Hừ, nếu không chạy nhanh,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghe-vuong-phi/1488137/chuong-229.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.