Thái giám truyền chỉ vừa đi khuất, Lam Tranh giật thánh chỉ trong tay Vũ Lâu, mở ra đọc kỹ từng chữ một lần nữa, xác nhận là hắn không nghe lầm, liền giận dữ ném thánh chỉ vào người Vân Triệt: “Rốt cuộc là thế nào đây?”
Vân Triệt bị ném thánh chỉ vào người đành lui từng bước, trốn sau lưng Vũ Lâu, sợ hãi nói với Lam Tranh: “…… Thật sự xin lỗi, ca ca……”
Rốt cuộc hắn cũng có dáng vẻ của một đệ đệ, tiếc là lại ở tình huống thế này.
“Có phải ngươi giở trò quỷ gì không?” Lam Tranh nổi trận lôi đình, xắn tay áo định túm hắn qua đánh.
Vũ Lâu ngăn Lam Tranh lại: “Có chuyện gì từ từ nói, đừng dùng bạo lực.” Rồi quay sang quát Vân Triệt: “Đệ nói mau đi, đừng giấu diếm nữa.”
Vân Triệt biết mình gây chuyện, nên không dám kiêu ngạo như vừa rồi nữa, vì sợ hãi, hắn trốn rất xa, Lam Tranh đi tới trước từng bước, hắn liền lùi về sau từng bước: “Không thể trách đệ được, lúc trước đệ không biết huynh và đệ có quan hệ này mà.”
“Ít nói những lời vô nghĩa đi, rốt cuộc là ngươi động tay động chân gì mà khiến Hoàng thượng đẩy ta đi xa thế này‼!”
“À……” Vân Triệt nói: “…… Thật ra, nói phức tạp thì cũng không phức tạp.”
***
Từ khi Tấn vương trúng độc phát bệnh, Hoàng thượng cứ nghĩ tới là tim đau như cắt. Ông yêu thích nhất đứa con trai này, còn trông cậy vào vây cánh của hắn sẽ ngày càng lớn mạnh, để thay ông chống lại thế lực nhà vợ. Ông dựa vào thế lực của Hoàng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghe-vuong-phi/1488136/chuong-228.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.