Nghe thấy cô bé trước mặt tự xưng là Hâm Nghi, Vũ Lâu lập tức mời nàng vào trong nói chuyện. Lúc đóng cửa, nàng còn cẩn thận nhìn xung quanh xem có ai theo dõi không.
“Cô yên tâm, Cửu ca cũng không biết ta trốn ra.” Hâm Nghi nhíu mày, ôm vai nói: “Từ sau khi bị Thái tử hạ độc, Cửu ca luôn tìm thời cơ để trả thù……”
“Công chúa, chúng ta vào trong nói sau, ở đây gió lớn, lạnh lắm.”
Hâm Nghi lắc đầu: “Ta không vào đâu, nói ngắn gọn vài câu thôi, nếu đi quá lâu, bọn nha hoàn sẽ đi tìm ta mất.”
Giờ khắc này, gương mặt công chúa Hâm Nghi có thân hình trẻ con kia ánh lên vẻ u buồn lo lắng không hợp với bề ngoài của mình chút nào.
“Cửu ca bị người ta hạ độc, huynh ấy quả quyết là do Thập ca gây nên……” Hâm Nghi ra hiệu cho Vũ Lâu ghé tai lại gần, rồi lén nói cho nàng biết kế hoạch của Tấn vương.
Dứt lời, lại hỏi Vũ Lâu: “Cô nghe rõ chưa? Mau phái người đi tìm Vũ Dương hầu, bảo huynh ấy nhắc nhở Thập ca, ngàn vạn lần đừng để bọn họ thực hiện được mưu kế.”
Vũ Lâu gật đầu lia lịa: “Công chúa yên tâm, ta nhất định sẽ nhắn lại.”
“Lần trước Thập ca giúp ta, lần này ta giúp huynh ấy cũng là việc nên làm. Tĩnh Thần ca ca đã đi rồi, ta không muốn hoàng thất lại nổi sóng gió…… Đều là ca ca của ta mà…… Ôi……” Hâm Nghi nói: “Ta phải đi rồi, không tiện ở lâu. Tính mạng của Thập ca, nhờ cả vào cô.”
Vũ Lâu mở cửa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghe-vuong-phi/1488124/chuong-216.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.