Lam Tranh hiểu rõ, do lần trước hắn cưỡng bức nàng ở giáo phường tư, nên đã thành một nỗi ám ảnh tâm lý đối với nàng. Lần này hai người thân mật, hắn thầm thề trong lòng phải rửa sạch bóng ma mà hắn đã để lại cho nàng, vì thế, sau khi cởi xiêm y của Vũ Lâu xong, hắn dịu dàng phủ môi xuống từng tấc da mịn màng của nàng.
Ý đồ thì tốt, nhưng khi thực hiện, lại giống như trêu chọc đối phương, khiến nàng ý loạn tình mê. Vũ Lâu bị hắn làm cho mặt đỏ hồng lên, hơi thở dồn dập. Hai tay nàng túm lấy tấm đệm, cắn môi chịu đựng dục hỏa đốt người, nhưng vì nàng cảm thấy xấu hổ, nên mặc cho hắn trêu chọc thế nào, nàng cũng nhất quyết không nói ra nửa chữ cảm nhận của mình.
Lam Tranh vẫn giữ nguyên chiến lược, chậm chạp không chịu tiến vào ở giai đoạn mấu chốt nhất. Khi hôn xuống bụng nàng, phân thân của hắn đặt giữa hai chân Vũ Lâu, khiến cơ thể nàng không tự chủ được mà run lên, hơi cong lưng nghênh đón hắn.
Hắn cũng không vội vàng, không nóng nảy, tiếp tục hôn xuống phía dưới, hướng về nơi tư mật của nàng. Lúc này hắn mới phát hiện, vùng đệm phía dưới hạ thân của nàng đã ướt một mảng. Vũ Lâu của hắn, đang khát khao chờ đợi hắn.
Hắn không kìm được vui sướng, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười tà mị.
Vũ Lâu nhìn thấy vẻ mặt đó của Lam Tranh, nghĩ là hắn cố tình làm mấy chuyện xấu để trêu nàng, liền giận dữ cầm gối đập hắn: “Bại hoại!”
Lam
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghe-vuong-phi/1488120/chuong-212.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.