(Mừng quá, từ chương này có thể thay đổi cách xưng hô của bé Lâu được rùi há há há)
Chính tai Vũ Lâu nghe thấy cha kể về bi kịch đã xảy ra, nàng cũng đã hiểu rõ vì sao Lam Tranh lại oán hận cha nàng và bọn người Thái tử như vậy. Thậm chí nàng đã nghĩ, nếu nàng là Lam Tranh, chỉ e nàng sẽ còn tàn nhẫn hơn hắn gấp nhiều lần, nhất định sẽ phải báo thù đích đáng những kẻ đã hại mình.
Nàng là con gái của kẻ thù ở bên cạnh hắn, vậy mà Lam Tranh cũng chưa từng động sát niệm với nàng, ngay cả chính bản thân nàng cũng khó mà tin được.
Vũ Lâu bị Lam Tranh ôm chặt trong ngực, nghe hắn cố gắng nén tiếng khóc nức nở, nàng bỗng cảm thấy vô cùng đau lòng. Nàng biết hắn không muốn bị người khác thấy mình yếu đuối, nên chỉ im lặng ôm hắn.
Ôm nhau như thế một lúc lâu, Lam Tranh cũng bắt đầu bình tĩnh lại rất nhiều.
“Vũ Lâu, tất cả đã là quá khứ rồi.” Lam Tranh ghé sát vào tai nàng nói: “…… Mấy ngày nữa, ta sẽ đón nàng hồi cung, sau đó, chúng ta sẽ sống thật tốt……”
Vũ Lâu gật đầu: “Được, ta ở đây chờ chàng.”
Lam Tranh nghe nàng nói vậy, yên tâm cười nói: “Lần này, sẽ không bao giờ…… rời xa nhau nữa.”
Vũ Lâu kéo tay áo lau nước mắt cho hắn, cũng cười nói: “Chàng không đuổi ta đi, thì ta sẽ theo chàng mãi.”
Lam Tranh nghe xong, trong lòng bỗng chua xót, nghĩ đến nàng ở lại bên mình chẳng qua là vì cảm thấy áy náy, hắn lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghe-vuong-phi/1488119/chuong-211.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.