Tần Khải Canh ta tuy sinh ra ở kinh thành, nhưng luôn ở Hoa Đình, quê hương của ông nội. Không thể không thừa nhận, ta có chút thiên phú về đọc sách thánh hiền, dễ dàng thi được vào trường huyện. Cũng ở đây, ta đã gặp Tử Nhạc, con gái của Lãnh tiên sinh.
Ta luôn tự hào vì mình có trí tuệ hơn người, và gia thế ưu tú, nên một danh hiệu tú tài nho nhỏ ở Hoa Đình không thỏa mãn được ta. Nơi ta đặt chân đến chỉ có thể là kinh thành, đề danh trên bảng vàng làm rạng rỡ tổ tông. Vì thế, khi nhận được sự quan tâm của Tử Nhạc, dù ta biết, cũng đành giữ khoảng cách với nàng.
Nếu không định cưới người ta, thì không nên trêu đùa nàng. Tiếc là, thời trẻ, ta bị thói ham hư vinh làm mờ mắt, Tử Nhạc lại đẹp như thế, mọi người đều biết nàng thầm mến ta, sự hâm mộ của bạn học khiến cho ta không thể dừng trò chơi nguy hiểm đó lại được. Ta đối với nàng, vừa gần vừa xa, biến mình thành một tài tử phong lưu trong tiểu thuyết, trình diễn một câu chuyện tình yêu say đắm đầy đau khổ với giai nhân.
Có chút gia vị này, những bài vở buồn tẻ trở nên thú vị hơn rất nhiều. Nhưng gia vị chỉ có thể là gia vị, khi buổi tiệc tan, nó sẽ mất đi giá trị tồn tại. Gần tới kỳ thi, cha ta cũng thúc giục ta quay về kinh thành, trong đầu ta lúc đó chỉ tràn đầy tham vọng được đứng trên Kim Loan điện, làm sao còn có thể suy nghĩ đến trò chơi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghe-vuong-phi/1488111/chuong-203.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.