Nghĩ đến đây, Vũ Lâu không kìm được, khẽ quay đầu nhìn chiếc rương gỗ kia, sự tuyệt vọng ùn ùn kéo đến áp đảo nàng. Nếu sự thật là như vậy, hắn nhất định sẽ bắt cha, lấy mạng ông. Theo tính cách của Lam Tranh, có lẽ hắn vẫn phái người giám sát nơi ở của nàng, chờ cha chui đầu vào lưới.
“Vũ Lâu, vì sao con lại hỏi chuyện này?” Tần Khải Canh thấy kỳ quái, đang yên lành, con gái ông sao lại hỏi vấn đề chẳng liên quan gì như thế.
Vũ Lâu nhìn chăm chú vào mắt cha: “Cha không gạt con chứ?”
Tần Khải Canh giận dữ: “Sao ta lại lừa con được?! Con nói xem, vì sao con hỏi thế?”
Cho dù cha nói nàng và Lam Tranh không có quan hệ huyết thống, nhưng nàng vẫn còn rất nhiều điều muốn nói với cha.
“Cha…… Cha có thể nói cho con biết, mộ của Tô Tiêu bị dời đi đâu được không?” Vũ Lâu buồn bã nói: “Rốt cuộc Tô Tiêu là ai? Cha…… cha đừng nói Tô Tiêu là con của hạ nhân nữa, lời nói dối này…… con không tin, mẹ cũng chưa từng tin đâu.”
Tần Khải Canh kích động: “Hắn chết đã nhiều năm rồi, còn nhắc tới hắn làm gì?”
Vũ Lâu đã sớm bất mãn với thái độ ấp úng của cha, giờ lại thấy ông giở bài cũ ra, nàng càng sốt ruột hơn: “Cha, Tô Tiêu có phải con của Hoàng hậu không? Còn Lam Tranh, có phải con của sư muội người không? Có phải cha và Hoàng hậu đã tráo đổi hai người không? Có phải không?!”
Bốp‼!
Vũ Lâu ôm mặt, trố mắt: “Cha đánh con?”
Từ nhỏ đến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghe-vuong-phi/1488110/chuong-202.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.