“Tuy cha ta biết chân tướng, nhưng thiên hạ rộng lớn như vậy, biết tìm ông ở đâu bây giờ? Nếu bị những quan binh khác bắt được trước thì……” Nghĩ đến cha mình đang là tử tội, nàng lại muốn khóc.
“Đúng vậy, cha nàng vốn là một lão cáo già, vất vả lắm mới thoát được, làm sao có thể tìm ra dễ dàng.” Dường như Lam Tranh cũng hiểu chuyện đó rất vô vọng, hắn ôm Vũ Lâu đùa giỡn:
“Muội muội ngoan, không thì chúng ta cứ bỏ qua luôn đi.”
“Bỏ ngay cái câu muội muội ngoan của huynh đi!” Vũ Lâu hận hắn đến cùng cực, không có tâm trạng mà đùa giỡn, liền mắng hắn: “Huynh đúng là đồ cầm thú không tim không phổi!”
Lam Tranh cười: “Ta quen rồi, đã qua nhiều năm như vậy, ta cũng không còn đặt nặng chuyện đó nữa.”
Vũ Lâu nói: “Lòng ta không rộng rãi được như huynh, chuyện lớn như vậy mà còn có thể vui cười được.”
“Nàng cứ thử ngốc nghếch năm năm đi, đến lúc quay đầu nhìn lại, thì chẳng có việc gì là không nhịn được nữa.”
Vũ Lâu ngẩn ra, sau đó nhéo hắn một cái: “Không phải huynh nói, từ đầu đến cuối huynh đều tỉnh táo sao?! Rốt cuộc câu nào của huynh là thật?!”
Lam Tranh nói dối rất nhiều, nhưng đi đêm lắm cũng có ngày gặp ma, lần này bị Vũ Lâu bắt được sơ hở, hắn cũng cả kinh, lập tức nói thật: “Ôi, thật ra, trước khi bị nàng làm cho tỉnh lại, thì ta ngốc thật. Lúc trước ta nói từ đầu đến cuối ta đều tỉnh táo, là để chọc tức nàng thôi……” Hắn khẽ hôn nàng một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghe-vuong-phi/1488104/chuong-196.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.