(Từ chương này, mình sẽ sửa xưng hô của Vũ Lâu với Lam Tranh là ta/ huynh nhé. Vì coi như Vũ Lâu đang nghĩ Lam Tranh là anh của mình. Với cả, đổi dần đi, chứ từ ngươi mà bộp cái sang chàng thì hơi bị shock ^o^)
Sắc mặt Vũ Lâu trắng bệch, nàng cũng chẳng quan tâm đến chi tiết Lam Tranh nghe lén cha con nàng nói chuyện nữa, cả người lạnh như băng. Khi cha hỏi nàng như vậy, nàng chỉ nghĩ là cha muốn nàng giữ tấm thân xử nữ, để dễ dàng tái giá, nhưng bây giờ, thì dường như là có lý do khác.
Đó là ngăn không cho huynh muội loạn luân.
“Lúc trước cha nàng thấy ta đã trở nên ngốc nghếch nên mới dám gả nàng cho ta. Không ngờ ta và nàng lại có quan hệ vợ chồng thật sự, còn có con nữa. Cho nên……” Lam Tranh dừng một chút, nhìn thẳng vào mắt Vũ Lâu, nghiêm mặt nói: “Cho nên, đã khiến nàng sảy thai. Nàng nghĩ mà xem, nàng quay về Tần phủ, ai có thể dễ dàng xuống tay với nàng nhất?”
Lam Tranh càng nói, Vũ Lâu càng mơ hồ. Nàng nghĩ lại, càng cảm thấy kỳ quái hơn: “Vì thế, nên ông còn muốn đưa ta về quê Hoa Đình, để ta rời khỏi ngươi. Vì thế nên mới sợ ngươi tỉnh dậy như vậy……”
Nếu Lam Tranh thức tỉnh, ông sẽ thực sự đối mặt với chuyện huynh muội loạn luân.
Đến lúc đó, thiên hạ thật sự sẽ đại loạn.
Vũ Lâu không nhịn được, bật khóc nức nở: “Sao có thể như vậy, sao có thể như vậy được…… ta không tin……”
“Nào, nàng nhỏ giọng một chút!” Lam
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghe-vuong-phi/1488103/chuong-195.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.