Tấn vương nhìn tên thị vệ vừa đi tới, thấy hắn kéo ria mép, tháo mũ xuống, hóa ra lại là Tần Vũ Lâu mà hắn ngày nhớ đêm mong.
“Vũ Lâu……” Tấn vương mừng rỡ: “Thì ra nàng luôn ở trong cung mà ta không biết.”
Vũ Lâu buồn bã bĩu môi nhìn về phía Lam Tranh: “Hắn ngất thật à?”
Tấn vương nhíu mày nhìn chằm chằm Lam Tranh, nói: “Thân thể hắn vẫn luôn rất khỏe, sao đang yên đang lành lại ho ra máu, suy yếu đến cùng cực thế này?”
Vũ Lâu cười lạnh, trong ánh trăng bàng bạc, nụ cười của nàng càng thêm vẻ âm trầm khiến người ta sợ hãi.
Tấn vương như hiểu ra gì đó: “Là nàng làm sao?”
Vũ Lâu đi đến trước giường Lam Tranh, ngồi xuống, vuốt ve mặt hắn, lạnh lùng nói: “Báo ứng, ai bảo hắn tước đi tự do của ta. Không phải hắn đã từng nói, chỉ khi nào hắn chết đi, ta mới có thể chạy thoát hay sao. Ha ha, vậy thì cứ theo ý nguyện của hắn mà làm thôi.”
Nàng cầm tay Lam Tranh, nói tiếp: “Độc Cô Lam Tranh, ngươi sai ở chỗ quá ích kỷ. Ngươi có biết những người khác cũng có tình cảm, tâm sự, cũng có vui buồn giận dữ hay không? Không phải ai cũng cam tâm tình nguyện bị ngươi nắm trong lòng bàn tay.”
Nàng cảm giác rất rõ bàn tay Lam Tranh dùng sức nắm lấy tay nàng, vì thế nàng âm thầm nhéo mạnh hắn một cái.
Hừ, đau chết ngươi đi, xem ngươi có dám kêu không‼!
“Vũ Lâu, nàng hạ dược hắn sao?!”
“Ừm.” Mặt Vũ Lâu bình thản không đổi sắc nói: “Khi còn ở nhờ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghe-vuong-phi/1488096/chuong-188.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.