Từ sau khi Lam Tranh tỉnh lại, các huynh đệ lập tức khôi phục lại thái độ sợ hãi và căm thù đối với hắn. Chuyện này cũng không trách được bọn họ, dù sao bóng ma trước đây cũng không dễ gì mà vượt qua được.
Cung yến tết Trung thu thật buồn tẻ, chẳng thú vị gì cả, đều đều như nước chảy, những vũ đạo hoa lệ mà nhàm chán, thậm chí ngay cả những người tham gia yến hội nhìn cũng na ná như nhau. Vương Lân phải ngồi bên cạnh phụ thân mình là Thừa tướng đại nhân, nên Lam Tranh đành ngồi lẻ loi một mình giữa một đống huynh đệ không được thân thiện lắm, lẳng lặng rót rượu xem ca múa.
Bỗng hắn nghe một huynh đệ bên cạnh thấp giọng nói với một người khác: “Đệ thật là, không chứng kiến đại chiến của Thái tử và Huệ vương, lại cứ ngồi nhà mà ôm sách vở, trừ đệ ra, những hoàng tử khác ở đây làm gì có ai chưa từng bị Huệ vương chỉnh đâu? Nhờ phúc của hắn, mà giờ chỉ cần nhìn thấy chữ ‘Huệ’ là ta đã thấy run cả người lên rồi.’
Sau đó, hoàng tử nhỏ hơn nhìn về phía Lam Tranh, thấp giọng hỏi: “Thập ca thật sự đáng sợ như vậy sao? Mọi người đều nói huynh ấy là tên ngốc mà.”
“Á, hắn đang nhìn chúng ta.”
Lam Tranh thừa hiểu những người ở đây sẽ không nói được chuyện gì tốt đẹp về hắn. Hắn thấy buồn tẻ, nhàm chán đến cùng cực, ngồi nghịch nghịch ngọc bội treo bên hông. Hoàng hậu vừa quay sang, nhìn thấy cảnh này, liền trừng mắt cảnh cáo hắn một cái. Đường đường
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghe-vuong-phi/1488095/chuong-187.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.