Mặc dù Lam Tranh đoán được nàng sẽ nói không thích, nhưng nghe chính miệng nàng nói ra, trong lòng hắn vẫn đau tê tái. Không kìm được mà hỏi lại: “Thật sự không thích sao?”
Câu hỏi này có khác nào cho nàng cơ hội lần thứ hai làm tổn thương hắn đâu, Vũ Lâu khẳng định: “Không thích.”
Hắn cố hỏi: “Vì sao?”
Nàng cười lạnh.
Nụ cười này có ý gì? Cảm thấy hắn rất nực cười sao? Có gì buồn cười? Uổng công hắn cưng chiều nàng như vậy, kết quả là chỉ đổi lại tiếng cười châm chọc của nàng.
Lam Tranh đẩy nàng ra, ngoan độc nói: “Nữ nhân như cô, đúng là có phúc không biết hưởng.”
Vũ Lâu khinh thường nhìn hắn: “Ngươi tức tối cái gì? Chẳng lẽ ngươi thích ta?”
Làm sao Lam Tranh có thể thừa nhận được, để trả thù sự đả kích tâm lý vừa rồi Vũ Lâu dành cho hắn, hắn lại bày ra vẻ mặt lạnh nhạt: “Đừng hoang tưởng nữa. Thích cô à?”
Vũ Lâu rất bình tĩnh: “Vậy thì sao nào, ta và ngươi căn bản không có tình cảm với nhau, chỉ tại cha ta và Hoàng hậu kiên quyết muốn ghép chúng ta lại một chỗ mà thôi.”
Ý của nàng là, lẽ ra nàng phải ở cùng với Tấn vương mới có thể có tình cảm đúng không? Lam Tranh hừ giọng: “Điều này ta hiểu rõ hơn cô nhiều.”
Vũ Lâu cảm thán: “Không phải ta và ngươi đều sớm phát hiện rồi sao, cả hai chúng ta đều không có sự trao đổi tình cảm.”
“Cô nói đúng, chúng ta ở chung với nhau chỉ theo một cách thức.” Lam Tranh lại muốn đẩy nàng ngã xuống: “Lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghe-vuong-phi/1488038/chuong-130.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.