Vũ Lâu không nói gì, oán hận trừng mắt nhìn hắn.
Lam Tranh lại thầm cầu trong lòng, đừng nói là muốn đi, đừng nói là muốn đi, đừng nói là muốn đi……
Vũ Lâu nhìn cửa, chán nản nói: “Ngươi thắng rồi………”
“Hừ! Coi như cô cũng biết điều!” Lam Tranh lén lau mồ hôi lạnh, quá nguy hiểm, sau này không thể tùy tiện nói như thế, lỡ nàng bảo muốn đi, chẳng phải là hắn đâm lao phải theo lao hay sao.
Đáy mắt nàng trầm xuống, buồn bực nhìn Lam Tranh. Hắn giống như một kẻ xấu tội ác tày trời vậy, lúc nào cũng muốn cưỡng đoạt nàng, nhưng mà, những lúc hắn đối xử tốt với nàng, thì nàng lại chịu không nổi, chẳng lẽ nàng không thích hắn dùng lời ngon tiếng ngọt nói với nàng, lại cứ muốn hắn phải quát nạt nàng mỗi ngày mới chịu được hay sao?
Hắn dùng tay trái kéo nàng xuống giường, đẩy nàng ngã xuống rồi đè lên trên người nàng, cởi y phục nàng ra. Vì thời tiết bắt đầu chuyển lạnh, y phục trên người cũng dầy hơn, cánh tay phải của Lam Tranh có thương tích, không động đậy được, nên hắn kéo tới kéo lui mãi vẫn không lộ được một phân da thịt nào của nàng. Lam Tranh nhìn vẻ mặt thà chết không chịu khuất phục của Vũ Lâu, tức tối nói: “Tự mình làm đi!”
“Không phải là ngươi muốn…… hay sao, cởi bên dưới là được rồi.”
“Hừ, ai nói thế, hôm nay gia phải ở đây ôm cô cả ngày, dịu dàng ôn tồn mà chăm sóc cô.” một tay lại kéo vạt áo nàng ra: “Mau cởi ra đi, đừng để ta bực mình!” Vũ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghe-vuong-phi/1488037/chuong-129.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.