*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Tên chương này tiếng Hán là Phúc hắc vs Tiếu diện hổ. Ý là một kẻ nham hiểm, khẩu phật tâm xà í.
“Cửu ca—-”
Tấn vương vừa mới bước đến, Lam Tranh đã vui vẻ chạy tới trước mặt hắn, kéo ống tay áo hắn nói: “Cửu ca, đệ nghe tin huynh đã từ Liêu Đông về mấy hôm rồi, sao giờ mới tới thăm đệ.”
Độc Cô Diệp Thành cười: “Lần trước cung yến, là ai bệnh nên không thể tham gia thế, lại còn trách huynh à.”
Lam Tranh che mồm, chỉ Tần Vũ Lâu nói: “Đều là do nàng, không tuân thủ nữ tắc, nửa đêm hẹn gặp người khác, hại đệ rơi xuống ao bị cảm.”
Việc xấu trong nhà không nên truyền ra ngoài, Vũ Lâu lúng túng giải thích: “Đó là gặp…” Chưa kịp nói hết câu, Lam Tranh đã chen vào: “Hiểu lầm gì chứ, chính ngươi nửa đêm gặp nam nhân khác, ngươi hồng hạnh xuất tường!”
Được lắm, hắn lại nhớ rõ cả câu thơ cổ kia nữa. Nàng không nhịn được, có chút bực bội: “Có chuyện gì thì Vương gia nói với thiếp sau, đừng làm phiền Tấn vương điện hạ.” Lam Tranh không nghe, quay lại trước mặt nàng, chất vấn: “Tần Vũ Lâu, trong lòng ngươi có nam nhân khác đúng không, có phải hắn tốt hơn ta không?”
Ở trước mặt Độc Cô Diệp Thành, người đã từng có hôn ước với nàng mà nói những lời này, nàng thật sự vô cùng xấu hổ, tức giận trừng mắt với Lam Tranh: “Thiếp không có.”
“Được lắm, ngươi thề
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghe-vuong-phi/1487959/chuong-51.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.