Phương Linh Nguyệt đưa Bạch Nghiên tới Khô hải, tự hiểu không nhiều lời liền rời đi, để lại một mình Bạch Nghiên đứng giữa biển hoa.
Hắn che ngực, nơi đó tựa như cảm ứng được vật gì đó lạnh lẽo, chỗ trái tim đồng dạng nhảy lên.
Bạch Nghiên xoa nhẹ Hàn Ảnh Kiếm trong tay, rồi lại dùng linh lực triệu hồi Thu Thủy Kiếm, không chút do dự liền cắt đứt mối liên hệ, thanh kiếm chấn động, kiếm quang trên thân kiếm nháy mắt ảm đạm rồi tắt hẳn, linh khí trên kiếm cũng tiêu tán.
Buông Thu Thủy Kiếm, Bạch Nghiên một lần nữa nhìn về phía Hàn Ảnh Kiếm, chờ chút nữa hắn sẽ phải dùng thanh kiếm này tự đâm chết mình, nếu có thể lựa chọn, hắn thật sự không muốn mạo hiểm mà đi tìm chết vào lúc này.
Dưới tàng cây Ly Ly Hoa, chính tàn ảnh kia đã nói ra biện pháp này.
Tàn ảnh nói: "Ngươi không thuộc về thế giới này, không đúng, phải nói là chúng ta không thuộc về thế giới này. Bất luận là hiện tại hay quá khứ, chúng ta chỉ có thể sống nhờ vào thân xác của người khác mà thôi, tựa như linh hồn không có 'hộ khẩu' hay nói cách chính xác hơn thì chúng ta chính là 'virus' xâm nhập vào vật chủ.
Nếu tự dưng vật chủ bị một con 'virus' xâm nhập, như vậy nó nhất định phải nhanh chóng tiêu diệt 'virus'. Hế giới này chính là một ví dụ điển hình, nó sẽ không tiếc mà tìm cách tiêu diệt hoàn toàn mầm mống nguy hiểm cho thế giới. Vậy nên ngươi phải hiểu né tránh không có tác dụng gì. Nếu chúng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghe-su-ton-nguy-hiem-ta-khong-lam/440752/chuong-87.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.