"Ta muốn bế quan."
Vân Mặc Tuyên xử lý xong việc ở Vân gia, trở về Phiêu Miểu Thành câu đầu tiên nghe được lại là bốn chữ này.
"Vì cái gì?" Hắn không trực tiếp nói không được, hắn chỉ muốn biết lý do của Bạch Nghiên.
"Cái này....không phải đã nói rồi sao, muốn giải quyết Ma Động chỉ có thể hy sinh tu vi lẫn linh lực của ta, nhưng ngươi cũng biết đây không phải là chuyện nhỏ, nói phế liền phế....Bây giờ nhân lúc không có ai quấy rầy ta đi bế quan, cộng thêm việc mượn linh lực của giường hàn phách, có lẽ sẽ giảm thiểu được thương tổn cho ta." Bạch Nghiên vắt hết óc tưởng tượng để thuyết phục Vân Mặc Tuyên đồng ý.
"Nếu không phải chuyện nhỏ, vậy để ta tới giúp sư tôn, có được không?"
"Không được." Bạch Nghiên lập tức cự tuyệt, nhận thấy thái độ cự tuyệt của mình quá mức cứng rắn, hắn vội vàng cứu vãn tình thế, "Bế quan chắc chắn phải cần được thanh tịnh mới tốt, hơn nữa, thoạt nhìn nhất định sẽ không dễ chịu, ta sợ ngươi nhìn thấy sẽ đau lòng."
Câu cuối cùng nói ra lại chọc trúng tử huyệt, Vân Mặc Tuyên nói: "Hiện tại sợ ta đau lòng, vậy khi người ra quyết định lại chẳng hề do dự lấy một giây."
Bạch Nghiên cười khổ nói: "Ha hả....Nếu không làm như vậy, ta sợ người đau lòng sẽ là ta."
"Sư tôn tính bế quan trong bao lâu?"
"Cái này......không xác định được, không phải, đừng nhìn ta như vậy, chắc là không lâu lắm...." Bạch Nghiên bị ánh mắt của Vân Mặc Tuyên nhìn tới mức chột dạ hoảng hốt, nhưng hắn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghe-su-ton-nguy-hiem-ta-khong-lam/440751/chuong-86.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.