Mai là đứa mà tôi ít nhắc đến nhất từ đầu câu chuyện đến giờ. Không phải ghét bỏ gì nó đâu mà vì nó là một đứa khá lầm lỳ, ít nói. Nó với cái Ngọc là bạn bè cùng quê, nhưng ngay cả với cái Ngọc nó cũng ít khi mở lời. Hiếm khi tôi thấy nó tám chuyện với những đứa còn lại. Nhưng tác phong đi làm của nó thì lại ok nhất nhà, tác phong ở đây là nói đến sự nhanh nhẹn, quy củ. Nếu trưa mọi người ngủ thì dù chỉ có một mình nó vẫn ngồi ngoài phòng khách để tiếp khách. Nhiều hôm lười là tôi để nó trông luôn cho tôi cả buổi trưa. Lúc nào nó cũng quần áo, trang điểm sẵn sàng, chỉ chờ có khách là đi. Chưa bao giờ nó phải để tôi hối thúc, ở đâu gọi nó là nó đi luôn trong vòng một nốt nhạc. Lắm lúc tôi hay trêu nó:
- Em giống người trong quân đội nhỉ, đúng kiểu thanh niên gương mẫu.
Nó nghe xong cũng chỉ cười chứ cũng chẳng thèm nói gì. Biết tính nó nên tôi cũng chẳng hơi đâu mà tự ái. Cái Mai sinh năm 98 theo lời nó nói, người nó hơi đậm, da ngăm ngăm chứ không được trắng như mấy em còn lại. Nhưng nó có đôi mắt nhìn như muốn xuyên thấu người khác. Nhìn dáng nó thì chắc cũng chỉ cao được tầm 1m56, nhưng đi guốc, dép cao lên thì cũng ngon lành cành đào. Tối đó trời mưa, đường không nặn ra được một mống người, cả bảy đứa thêm tôi là tám ngồi nhìn nhau lắc đầu ngao ngán, hôm nay hàng ế cmnr. Ơ thế mà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghe-nuoi-gai/26704/quyen-1-chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.