Sau vụ cái Trang bị lấy mất dây chuyền thì tính đề cao cảnh giác của mấy đứa nhà em được nâng lên một tầm cao mới. Chúng nó tự ngồi trao đổi kinh nghiệm với nhau, nào là đi đêm thì ko được mang tiền, ngủ thì điện thoại phải để dưới gối, mà tốt nhất là không đeo vàng bạc, trang sức gì cả. Cái Trang sau hơn một tuần từ ngày mất đồ thì chăm cày cuốc hơn trước. Nói chung thì nó vẫn kén, vẫn tỏ thái độ khi thấy khách không hợp gu, hoặc khách đứng tuổi nhưng được cái là nó vẫn chịu đi. Chắc con giời đang muốn kiếm lại cái sợi dây bị mất. Gớm mặt, nó mà chịu khó làm thì hai ba ngày là nó mua được cái dây mới. Chuyện cái Trang bị mất đồ tôi cũng kể qua với bà chị, nói chung có vấn đề gì là mình phải thông báo.
Bà chị tôi làm cái nghề nuôi gái này hơn 10 năm nay, có thể nói bà ấy thuộc hàng đại thụ. Các mối quan hệ từ ông dân phòng đến ông đồn trưởng trên huyện bà ấy đều nắm trong tay.Thêm vào đó chồng bà ấy lại là người có số má trong vùng, anh em bạn bè, đệ tử chân nhang cũng tầm vài ba chục đứa. Cho nên chẳng phải tự nhiên mà cái quán này tồn tại được lâu như vậy.
Tháng nào cũng phải tầm 5 cái phong bì để cúng các bố từ trên xuống dưới. Cũng phải thôi, muốn làm ăn yên ổn thì phải có cái gì bịt miệng các bố vào chứ. Bà ấy cũng đi chơi, đi ăn uống với xxx liên tục, lần nào cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghe-nuoi-gai/26703/quyen-1-chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.